Dành Cho Quảng Cáo

You are not connected. Please login or register

Ai đã từng nghe qua TTKH, thi sĩ bí ẩn và 4 bài thơ tình bất hủ>

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

minhminh

avatar
Member
Member
T.T.Kh là một câu chuyện chưa từng có trong lịch sử văn chương. Đó là câu chuyện về một thi sĩ bí ẩn bỗng nhiên tung lên thi đàn mấy bài thơ tình tuyệt tác làm ngẩn ngơ độc giả rồi lặng lẽ biến mất trong cái bàng hoàng sửng sốt của người yêu thơ.

Bảy mươi năm đã trôi qua kể từ ngày xảy ra câu chuyện kỳ lạ ấy. Rất nhiều người đã tìm cách vén lên bức màn bí ẩn của câu chuyện nhưng hầu như chưa ai làm thỏa mãn độc giả. Còn người yêu thơ vẫn luôn khát khao được biết sự thật: T.T.Kh là ai và đã vì ai mà sáng tác nên những áng thơ tình đặc sắc đó?

Có một số nhân vật được các nhà sưu tầm đưa ra để giả định rằng đó là T.T.Kh. Nam giới có, phụ nữ có. Trong số những “nghi can” có hai nhà thơ nổi tiếng là Thâm Tâm và Nguyễn Bính. Độc giả tưởng như đã lần ra được tung tích của con người kỳ lạ này nhưng sự thực không phải như vậy. Bởi tất cả những thông tin đưa ra đều do lời người khác kể lại. Còn bản thân những người như Thâm Tâm, Nguyễn Bính chưa bao giờ có phát biểu chính thức nhận mình là T.T.Kh. Vì thế, tuy người kể cũng là người có uy tín trong làng văn làng báo nhưng độc giả vẫn thấy mơ hồ khó tin. Việc tìm kiếm con người thật của T.T.Kh thành ra vẫn rơi vào vòng lẩn quẩn trong bao nhiêu năm qua, khiến câu chuyện thêm nhuốm màu huyền thoại.

Một trong 4 bài thơ được TTKH đưa đến Tòa soạn mà cho tới bây giờ nó vẫn sống trong lòng những người yêu thơ : Hai sắc hoa Ti Gôn.


Cánh hoa ti gôn như hình ảnh trái tim vỡ đôi!!!



Một mùa thu trước ,mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu thương

Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Dãi đường xa vút bóng chiều phong
Và phương trời thẳm mờ sương cát
Tay vít cành hoa trắng chạnh lòng

Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Bảo rằng hoa dáng như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi

Thuở đó nào tôi đã biết gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp :’Mùa hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy’.

Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời gian khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá!-Tôi buồn lắm
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường

Từ đấy thu rồi thu lại thu
Lòng tôi còn giá đến bao giờ
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy cho nên vẫn hững hờ

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn dấu trong tim bóng ‘một người’

Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Sắc hồng tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm pha

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi
Đêm nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi

Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ
Chiều thu hoa đỏ rụng chiều thu
Gió về lạnh lẽo chân mây vắng
Người ấy sang sông đứng ngóng đò

Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi người ấy có buồn không
Có thầm nghĩ đến loài... hoa vỡ
Tựa trái tim phai tựa máu hồng.

cacao

avatar
Member
Member
Bài thơ này caca biết từ thời đi học. càm ơn minhminh, ý nghĩa lắm nhưng tiếc là không có 3 bài còn lại. nếu được post tiếp lên đi nhen

adamantine

avatar
Senior Management
Senior Management
Câu chuyện minhminh kể adamantine thấy có nhiều thắc mắc quá. Nhân vật trong bài thơ là nữ, không lẽ nam giới lại đặt mình vào vị trí đó mà viết à.
Thứ hai: Đương nhiên người tác giả đã muốn dấu tên thì làm gì có phát ngôn chính thức, nhưng không biết lời kể lại của người khác như thế nào nhỉ, nếu được nghe toàn bộ thì hay lám.
Thứ ba: adamantine thấy hoa Tigon có 1 màu sao tác giả lại đặt nó là Hai sắc Hoa Ti Gôn nhỉ!


_________________
[You must be registered and logged in to see this link.]
Password nếu có: tuoitreankhe.tk

minhminh

avatar
Member
Member
=====Adamantine hay thắc mắc quá. minhminh ko biết thực hư câu chuyện đó như thế nào, dù sao thì hư cấu có mà sự thật cũng có, theo minhminh nghĩ nên đọc thơ, để thưởng thức cái hay cái đẹp cái tình trong thơ là chính, chứ cứ mải miết đi tìm tác giả, đi tìm sự thật câu chuyện chẳng để làm gì.
=====Tên bài thơ là do tác giả đặt, minhminh cũng không biết là tại sao lại lấy tên Hai sắc hoa ti gôn trong khi hoa ti gôn chỉ có một sắc hồng. Theo minhminh thì có thể là
----- sắc hoa ti gôn trong quá khứ khi hai người còn ở bên nhau và sắc hoa bây giờ khi tình yêu đó đã chìm trong ly biệt.
------Sắc hoa ti gôn trước mắt tác giả là màu hồng còn màu hoa ti gôn trong sâu thẳm con tim là màu máu, máu của con tim vỡ tan.
Có ai có ý kiến khác thì cứ bày tỏ nha!!!!

Sponsored content


Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết